Tuần trước nhận được tin nhắn trong hộp thư facebook, có một dòng ngắn ngủn của con bạn thân từ hồi nhỏ xíu, cái đứa tính cách ngược hẳn với mình, nó viết: "tự nhiên tui thấy nhớ bà" tin nhắn không có dấu, ngắn ngủn, không có "say hi, say bye" gì hết nhưng làm mình cũng thấy nôn nao nhớ nó vì 3 năm rồi nó không về Việt Nam.
Buổi trưa vào nhà chị, mình với chị do công việc mà ban đầu phải gặp nhau, nói chuyện mấy tiếng đồng hồ thì lại thấy thích nhau nhưng mình không phải là người giỏi chăm sóc các mối quan hệ, nên cũng không có thân đến mức chia sẻ những chuyện riêng tư. Chỉ thật lòng với nhau về những kỉ niệm, ước mơ, và có thể tám nhảm nhăng nhít. Nhưng quả thật chưa bao giờ chat chit, nói điện thoại. Mình vẫn hay âm thầm vào nhà chị, like cái gì mình thích, không muốn để lại comment vì ngại người ta dị nghị rằng mình tỏ ra thân thiết với người nổi tiếng.
Kéo con chuột đi 1 hơi dài, thấy hình chụp quyển The Song Of Sapa và dòng caption Reading The Song Of Sapa, thấy thích quá, màu vintage của cái hình làm mình muốn like nhưng đến khi click vào cái hình thì lại thấy người cuối cùng like cái hình lại là anh LTS một anh bạn mới qua đời. Làm mình ngồi bần thần, mình không muốn like, mình sợ cái like của mình sẽ đẩy tên anh ấy ra phía sau, rồi người ta sẽ từ từ quên anh thôi. Mình không muốn like vì mình muốn để đó như một sự nhắc nhở.
Tự nhiên muốn viết thư cho chị. Thế là viết, lan man về chuyện like, về anh LTS, về sự buồn buồn của mình. Rồi cuối cùng bảo, em chỉ muốn thăm hỏi chị vậy thôi. Chị cũng ngay lập tức trả lời thư mình rằng chị chưa gặp anh ấy bao giờ nhưng nhờ có anh ấy chị biết được nhiều tác phẩm hội họa có hồn. Ngày hôm đó, chị vừa save một tấm hình tranh từ facebook của anh nhưng chị ấy cũng ngại ngần, sợ khách sáo nên không like một cái, không để lại lời nào cho anh. Ngày hôm sau biết anh mất, chị thấy hối hận vì sự ngại ngần, ích kỉ… của mình. Cuối thư chị nói, chị mong em vui. Chị thật sự rất quý em! Điều đó làm mình muốn khóc. Cám ơn chị!
Bữa nay mình bận lắm. Cuối ngày thấy một điều làm mình thiệt sự không muốn thấy, vì thấy không vui, làm mình có cảm giác tức tức ở một chỗ nào đó. Có người đã nói với mình đại khái, khi không hài lòng thì phải để tâm giải quyết vấn đề đi, đừng có bỏ lửng nó ở đó, vì nó sẽ làm mình buồn, vì nó sẽ ở trong lòng mình và vì nó sẽ còn trở đi trở lại. Lúc đó mình thấy không có vậy, không phải vậy và mình tự tin nói mình không sao, chắc chắn là không sao... Nhưng hóa ra, làm sao biết tương lai mình sẽ thấy như thế nào và nghĩ gì, sự thật là người đó nói đúng. Mình cứ nghĩ là nó không ảnh hưởng đến mình, nhưng thực chất khi mình bắt đầu nói về chuyện đó, nghĩa là nó đã manh nha ảnh hưởng đến mình rồi.
0 comments:
Post a Comment