Submit

Follow on G+

Sunday, July 29, 2012

Yêu thương cho cả ba người (phần 1)

Tôi chỉ muốn nói những điều này trước khi bạn đọc câu chuyện, ai đó sẽ tìm thấy một chút của mình nó, cũng có thể là không, có người lại ngán ngẩm: "Sao tình yêu lại có thể lắm tình cờ và nỗi đau đến vậy...” Nhưng tôi chỉ muốn nói rằng: Câu chuyện có thể hư cấu, có thể quá hoa mỹ, nhưng tôi biết giá trị của sự hoa mỹ đó không chắc là sẽ khiến bạn thay đổi, chỉ là để bạn suy nghĩ và quý trọng yêu thương… Nhưng biết đâu, đó lại là câu chuyện của bạn, tình yêu có thể mà, đúng không…
Minh Vương - một anh chàng đủ quyến rủ, đủ thu hút, giàu có, tài năng, 25 tuổi. Có một tình yêu ngọt với Bảo Hà sau khi anh về nước… Trước đó, 11 tuổi, anh theo gia đình qua Mỹ định cư và chữa bệnh. Nhưng với anh, một điều là, tình cảm nơi tim anh không thể san sẻ hết cho cô…

Bảo Hà - một cô gái mãnh mẽ, bản lĩnh, cách cư xử thông minh… Qua sự quan tâm, cả tình yêu nữa, cô bên anh, cô dần lấy tình cảm và trở thành bạn gái của Minh Vương. Tình yêu của Bảo Hà rất lớn, nhưng cô vẫn rất thông minh khi yêu.

Tố Như - bạn cùng phòng với Bảo Hà, 23 tuổi, chưa một lần yêu ai, một cô gái rất lạ… Tóc thắt ngang vai và một bên kẹp gọn, xinh…

Mèo hoang – Minh Vương

25 tuổi rồi Mèo con của anh à! Anh đã về và luôn tìm kiếm em…

Anh không biết bây giờ trái tim anh muốn gì. Anh cần gặp lại em, bao nhiêu năm qua, không bao giờ anh ngủ yên giấc khi nhớ về đôi bàn tay gầy gò của em bám chặt trên thành cửa xe, gọi to tên anh, cứ vậy, vừa gọi vừa khóc, từng thứ một khắc sâu vào tim anh…

Có phải anh đã kẻ có tội…

Không hiểu sao, anh cũng cần có Bảo Hà, chưa ai hiểu anh và hy sinh cho anh nhiều đến vậy, nhìn vào cô ấy, anh chỉ thấy một tình yêu và hình như ánh mắt ấy níu chân anh: "Làm ơn bên em, làm ơn…”

Còn em, anh không thể nào quên được, không thể….

Anh không biết mình có đủ tự tin tiếp tục tìm kiếm em hay không?

Bảo Hà

“Mèo con, tóc thắt xéo, là cô ấy sao?" – đó là câu anh cứ nhẩm đi, nhẩm lại trong miệng khi gặp Tố Như, cứ đứng bất động và nói, cứ như vậy "tóc thắt xéo, mèo con” cho đến khi tôi gọi anh rồi hỏi xem có chuyện gì với anh và Tố Như sao, nhưng… lần nào cũng vậy, anh chỉ lắc đầu, môi mím nhẹ và ngoái đầu nhìn theo Tố Như cho đến khi đi hẳn…

Tôi không biết Mèo con và Tố Như là ai tại sao lại khiến anh như vậy…

Tôi biết tôi cần tìm hiểu, câu chuyện này – thái độ của anh – cách anh đứng bất động run sợ rất lạ… nhưng tôi đã không làm điều đó. Tôi tin anh, tôi không muốn mổ xẻ mọi thứ khi tôi thấy nó hoàn toàn không phải là điều đúng đắn. Với tính của Minh Vương, hơn ai hết tôi hiểu anh sẽ không đồng ý tôi làm vậy. Nhưng tôi vẫn không thể rũ bỏ được cảm giác bất an… Có một điều gì đó rất lạ, liệu rằng cô có mất anh?

Thật là không đúng mà, một người là bạn thân của cô, còn một người cô yêu nhất… Không thể nào…

Tố Như

Tôi không hiểu thái độ của anh ấy là gì. Cứ đứng đó, cúi mặt, cứ vậy mà nói thủ thỉ gì đó tôi chẳng nghe rõ… Có lẽ anh ấy rất buồn, nhưng tôi thấy Bảo Hà còn bất an, buồn bã hơn. Dù trong tôi những lần thấy anh lại có gì đó mách bảo rằng hãy lại gần anh, nhưng tôi đã không làm. Dù sao có Bảo Hà bên cạnh anh đã là quá đủ… Tôi chẳng muốn xen vào câu chuyện này.

Nói về câu chuyện tình yêu của anh và Bảo Hà, nó như kẹo mạch nha vậy… Ngọt ngào và cứ dính díu lấy nhau… Yêu thương là vậy sao? Một anh chàng Việt Kiều và 1 cô gái thông minh, xinh đẹp – thật đáng mơ ước… Nhưng tôi thề là tôi hoàn toàn không có ý định để ý tới anh ấy, chàng trai ấy là của Bảo Hà mãi mãi và tôi là của Mèo hoang… tất nhiên cũng sẽ là mãi mãi!
Mèo hoang à! Em đã 23 tuổi rồi anh à! Bao nhiêu năm qua, kể từ ngày anh chuyển đi, anh bỏ em, em đã nghĩ vậy từ khi cái ngày anh quay mặt không ngoái nhìn em đến một lần trong khi em lại cứ cố gắng bám lấy kính xe, gọi anh, to lắm, nhưng anh không quay lại nhìn em… Em biết anh nghe nhưng anh đã cố tình… anh đi dần, rất xa, đợi mãi vẫn không thấy anh về.
Tới bây giờ em vẫn không hiểu tại sao anh làm vậy… Lúc đó, anh cứ giam mình trong phòng hoài, không ra chơi cùng em, không lén bẻ hoa lan của ba anh rồi nhét vào lan can nhà em nữa… Có lần, em lén lẻn vào cửa sau nhà anh, nhìn trộm qua cửa phòng anh. Anh rất lạ, cứ nằm ôm bụng, lăn qua, lăn lại. Em nghĩ chắc là do anh đói bụng, em đã nghĩ vậy, con nít mà. Em đã lại lén để trước cửa nhà anh một cái bánh nhỏ, một hộp sữa, ngày nào cũng vậy, đó là dành cho riêng anh cùng mẩu giấy: "Cho anh Mèo”. Nhưng em lại phát hiện ra tất cả lại nằm trong thùng rác trước nhà anh… Vậy đấy, em đã rất đau…
***
Mưa dầm, mưa Sài Gòn, dai dẳng và gió mạnh lạnh buốt. Mưa mạnh bạo tạt mạnh vào mặt Minh Vương.

Dengan memasukan alamat email dibawah ini, berarti anda akan dapat kiriman artikel terbaru dari nhịp nối kết nối triệu trái tim- thế giới giải trí và thông tin bổ ích cho bạn.com di inbox anda:


0 comments:

Post a Comment