Ra ngoài trong một ngày mưa gió thế này thật chẳng lấy lòng thích thú gì với anh cả, nhưng Bảo Hà bảo đang bệnh nên anh cần làm đúng vai trò của mình. Anh không phải là loại người thích chối bỏ và đối xử tệ với phụ nữ, đằng này lại là bạn gái cơ chứ…
- Hà ơi! Anh đây! Minh Vương đây!
Im lặng.
Anh gõ khẽ cửa, chậm.
Im lặng.
Dồn dập.
Vẫn im lặng.
Hết kiên nhẫn, anh nghĩ bụng chắc cô ấy vừa đi đâu đó và Tố Như chắc giờ này cũng chưa đi làm về… Anh đẩy nhẹ cửa, không khóa, may thật. Hắt sạch những giọt nước mưa còn vương trên tóc, anh vào phòng và tìm một chỗ ngồi gần cửa để không bị hiểu lầm…
Đúng là phòng con gái. Rất gọn gàng.
Anh đảo mắt khắp phòng và dừng lại ở bàn học với cái bảng tên đính đầy hoa vải “Tố Như” – bức ảnh ấy rất quen. Anh đứng vội dậy, lại gần, 2 đứa trẻ ngồi trên chiếc xích đu màu trắng, cô bé thắt tóc một bên và một bên kẹp gọn, cô bé cầm nhành lan tím trên tay. Đứa trẻ đó là anh và… Mèo con.
Tố Như là Mèo con… Mèo con sao….
Linh cảm của anh đã đúng, lần đầu gặp Tố Như, cách cô thắt tóc, anh đã nghĩ là tình cờ. Người anh tìm kiếm bao nhiêu năm qua vậy mà anh không biết đang ở gần anh, rất gần.
Có tiếng xe, ai đó đang về, anh cố lấy lại bình tĩnh, đặt bức ảnh vào vị trí cũ và quay về chiếc ghế.
- À chào anh, mới tới hả anh? Hà đâu rồi hả anh?
Có cái gì đó chạy dọc theo người anh, là giọng nói của Tố Như, là Mèo con của anh, anh dựa hẳn vào thành ghế, hai tay ôm chặt miệng để không bật ra tiếng khóc, tê tái hết cả lòng. Anh không thể để Mèo con biết rằng anh đang khóc, làm ơn!
Tố Như lo lắng lại gần, cúi người để nhìn anh đủ rõ và chắc rằng anh vẫn ổn.
- Anh khóc sao? Chuyện gì vậy? Anh cãi nhau với Bảo Hà à? Anh sao vậy? – Cô rối rít hỏi, lo và sợ, chưa bao giờ cô thấy anh thế này cả…
- Mèo con – bất giác anh bật thành tiếng trong nghẹn ngào.
- Anh nói gì?
- Mèo con là em mà, anh đây…
- Mèo… hoang…
Cô chết lặng, không tin vào tai mình. Tất cả diễn ra quá nhanh và như một trò đùa, tại sao người yêu của Bảo Hà lại là Mèo hoang của cô! Chuyện gì đang xảy ra vậy? Mèo hoang của cô đang đứng trước mặt… Bao nhiêu năm qua, cố gắng đợi và giờ anh đứng trước mặt cô với danh nghĩa là … người yêu của Bảo Hà…
- Tại sao bây giờ anh mới về hả, tại sao lại là người yêu của Bảo Hà, tại sao khi ấy em đã gọi anh, gọi rất to nhưng anh không quay lại, vậy là sao… Anh nói đi!
Tố Như cuống quýt, hai tay cô run run đánh vào người anh một cách yếu ớt. Minh Vương vòng tay vội ôm lấy cô, nước mắt cô rơi ướt đẫm cả áo anh! Cô ấy đã phải vì anh khóc quá nhiều…
- Anh xin lỗi, ngày ấy anh quay đi vì không muốn em phải thấy vẻ mặt hốc hác của anh, điều đó có nghĩa là anh không quên em và không bỏ em, anh chỉ tạm đi và giờ anh quay về… Anh tìm em rất lâu, anh xin lỗi, anh xin lỗi em…
Minh Vương ngã sụp người, quỳ dưới chân Tố Như để cứu lấy một lời tha thứ.
- Vậy còn Bảo Hà? - Tố Như lau nước mắt, cuối nhìn vào mắt Minh Vương.
Im lặng. Anh đã im lặng, anh bất giác nhận ra anh đã quên mất vị trí của Bảo Hà lúc này, người anh cần đang đứng trước mặt anh, vậy còn người bên anh bao lâu nay.
– Bảo Hà sẽ phải thế nào đây? Trò chơi này rốt cuộc thế nào, anh không muốn đánh đổi ai để có ai cả…
Tố Như nhắm nghiền mắt, cô không muốn thấy bộ dạng của anh lúc này, giọng cô lạc đi, đau đớn:
- Anh về đi! Làm ơn! Tôi xin anh, về đi!
Minh Vương hiểu anh đã làm cô ấy đau đớn thế nào, anh là người tồi tệ mà… Vụt vào gió đêm, anh mất hút, trái tim anh từng nhịp rát buốt như đang cấu xé, có lẽ những đau khổ anh làm cho Mèo con đang cáu xé lại trái tim anh….
Mèo hoang
Tôi đã gặp cô ấy, nhìn cô ấy, nhưng không thể… không thể làm gì hơn.
Xin lỗi cũng đã nói… Chỉ là không nhận lại được lời tha thứ! Em hận anh lắm phải không Mèo con? Có mơ tôi cũng không thể nghĩ sẽ có ngày tôi gặp em trong tình cảnh thể này. Tôi không được bỏ rơi Bảo Hà nhưng Tố Như đã đợi tôi bao năm qua.
Phải chi lý trí tôi đủ lớn để thắng được trái tim này thì sẽ không ai phải thế này cả. Phải chi tất cả quay lại, tốt biết bao… Và bây giờ có lẽ tôi sẽ chọn Bảo Hà hoặc là Tố Như, cũng là chẳng ai thuộc về tôi cả... Nhưng thật ra tôi chẳng có quyền lựa chọn nào cả, hoàn toàn không. Gặp nhau liệu có phải là hạnh phúc không hả em?
***
11h30 trưa, Bảo Hà lặng lẽ ra đi…
Nước mắt của cả 3 người đã rơi quá nhiều. 2 lá thư, 1 nội dung giống nhau, cô gửi chung cho cả hai, không thể nào chia rẽ họ nữa, dù chỉ là một lá thư.
“Minh Vương!
Đầu tiên có lẽ em phải chúc mừng anh vì đã gặp được tình yêu thật sự sau bao nhiêu năm tìm kiếm của mình… Em chúc anh thật sự, không chút vị kỷ và ghen tuông…
- Hà ơi! Anh đây! Minh Vương đây!
Im lặng.
Anh gõ khẽ cửa, chậm.
Im lặng.
Dồn dập.
Vẫn im lặng.
Hết kiên nhẫn, anh nghĩ bụng chắc cô ấy vừa đi đâu đó và Tố Như chắc giờ này cũng chưa đi làm về… Anh đẩy nhẹ cửa, không khóa, may thật. Hắt sạch những giọt nước mưa còn vương trên tóc, anh vào phòng và tìm một chỗ ngồi gần cửa để không bị hiểu lầm…
Đúng là phòng con gái. Rất gọn gàng.
Anh đảo mắt khắp phòng và dừng lại ở bàn học với cái bảng tên đính đầy hoa vải “Tố Như” – bức ảnh ấy rất quen. Anh đứng vội dậy, lại gần, 2 đứa trẻ ngồi trên chiếc xích đu màu trắng, cô bé thắt tóc một bên và một bên kẹp gọn, cô bé cầm nhành lan tím trên tay. Đứa trẻ đó là anh và… Mèo con.
Tố Như là Mèo con… Mèo con sao….
Linh cảm của anh đã đúng, lần đầu gặp Tố Như, cách cô thắt tóc, anh đã nghĩ là tình cờ. Người anh tìm kiếm bao nhiêu năm qua vậy mà anh không biết đang ở gần anh, rất gần.
Có tiếng xe, ai đó đang về, anh cố lấy lại bình tĩnh, đặt bức ảnh vào vị trí cũ và quay về chiếc ghế.
- À chào anh, mới tới hả anh? Hà đâu rồi hả anh?
Có cái gì đó chạy dọc theo người anh, là giọng nói của Tố Như, là Mèo con của anh, anh dựa hẳn vào thành ghế, hai tay ôm chặt miệng để không bật ra tiếng khóc, tê tái hết cả lòng. Anh không thể để Mèo con biết rằng anh đang khóc, làm ơn!
Tố Như lo lắng lại gần, cúi người để nhìn anh đủ rõ và chắc rằng anh vẫn ổn.
- Anh khóc sao? Chuyện gì vậy? Anh cãi nhau với Bảo Hà à? Anh sao vậy? – Cô rối rít hỏi, lo và sợ, chưa bao giờ cô thấy anh thế này cả…
- Mèo con – bất giác anh bật thành tiếng trong nghẹn ngào.
- Anh nói gì?
- Mèo con là em mà, anh đây…
- Mèo… hoang…
Cô chết lặng, không tin vào tai mình. Tất cả diễn ra quá nhanh và như một trò đùa, tại sao người yêu của Bảo Hà lại là Mèo hoang của cô! Chuyện gì đang xảy ra vậy? Mèo hoang của cô đang đứng trước mặt… Bao nhiêu năm qua, cố gắng đợi và giờ anh đứng trước mặt cô với danh nghĩa là … người yêu của Bảo Hà…
- Tại sao bây giờ anh mới về hả, tại sao lại là người yêu của Bảo Hà, tại sao khi ấy em đã gọi anh, gọi rất to nhưng anh không quay lại, vậy là sao… Anh nói đi!
Tố Như cuống quýt, hai tay cô run run đánh vào người anh một cách yếu ớt. Minh Vương vòng tay vội ôm lấy cô, nước mắt cô rơi ướt đẫm cả áo anh! Cô ấy đã phải vì anh khóc quá nhiều…
- Anh xin lỗi, ngày ấy anh quay đi vì không muốn em phải thấy vẻ mặt hốc hác của anh, điều đó có nghĩa là anh không quên em và không bỏ em, anh chỉ tạm đi và giờ anh quay về… Anh tìm em rất lâu, anh xin lỗi, anh xin lỗi em…
Minh Vương ngã sụp người, quỳ dưới chân Tố Như để cứu lấy một lời tha thứ.
- Vậy còn Bảo Hà? - Tố Như lau nước mắt, cuối nhìn vào mắt Minh Vương.
Im lặng. Anh đã im lặng, anh bất giác nhận ra anh đã quên mất vị trí của Bảo Hà lúc này, người anh cần đang đứng trước mặt anh, vậy còn người bên anh bao lâu nay.
– Bảo Hà sẽ phải thế nào đây? Trò chơi này rốt cuộc thế nào, anh không muốn đánh đổi ai để có ai cả…
Tố Như nhắm nghiền mắt, cô không muốn thấy bộ dạng của anh lúc này, giọng cô lạc đi, đau đớn:
- Anh về đi! Làm ơn! Tôi xin anh, về đi!
Minh Vương hiểu anh đã làm cô ấy đau đớn thế nào, anh là người tồi tệ mà… Vụt vào gió đêm, anh mất hút, trái tim anh từng nhịp rát buốt như đang cấu xé, có lẽ những đau khổ anh làm cho Mèo con đang cáu xé lại trái tim anh….
Mèo hoang
Tôi đã gặp cô ấy, nhìn cô ấy, nhưng không thể… không thể làm gì hơn.
Xin lỗi cũng đã nói… Chỉ là không nhận lại được lời tha thứ! Em hận anh lắm phải không Mèo con? Có mơ tôi cũng không thể nghĩ sẽ có ngày tôi gặp em trong tình cảnh thể này. Tôi không được bỏ rơi Bảo Hà nhưng Tố Như đã đợi tôi bao năm qua.
Phải chi lý trí tôi đủ lớn để thắng được trái tim này thì sẽ không ai phải thế này cả. Phải chi tất cả quay lại, tốt biết bao… Và bây giờ có lẽ tôi sẽ chọn Bảo Hà hoặc là Tố Như, cũng là chẳng ai thuộc về tôi cả... Nhưng thật ra tôi chẳng có quyền lựa chọn nào cả, hoàn toàn không. Gặp nhau liệu có phải là hạnh phúc không hả em?
***
11h30 trưa, Bảo Hà lặng lẽ ra đi…
Nước mắt của cả 3 người đã rơi quá nhiều. 2 lá thư, 1 nội dung giống nhau, cô gửi chung cho cả hai, không thể nào chia rẽ họ nữa, dù chỉ là một lá thư.
“Minh Vương!
Đầu tiên có lẽ em phải chúc mừng anh vì đã gặp được tình yêu thật sự sau bao nhiêu năm tìm kiếm của mình… Em chúc anh thật sự, không chút vị kỷ và ghen tuông…
0 comments:
Post a Comment