Em đã linh cảm không hay kể từ khi anh gặp Tố Như. Nhưng sau đêm hôm ấy, khi vừa về phòng, nghe những gì anh nói và thấy anh liên tục xin lỗi, mong một lời tha thứ từ Tố Như em hiểu rằng anh yêu cô ấy rất nhiều. Có lẽ nghĩ đúng ra trong chuyện này em lại là người đến sau… chen chân vào kẻ hở đau buồn của người khác để gieo tình cảm vào trái tim yếu mềm của anh.
Từ bỏ anh, người em yêu nhất, thật sự không dễ dàng, tỏ ra bình thường không chuyện gì trước mặt 2 người lại là điều khó hơn. Cứ cười nói nhưng tim em thì đang nhức buốt, anh hiểu chứ? Chọn cách ra đi lặng lẽ thế này là cách của em, em không thích ồn ào và em cần lí trí lúc này.
Tố Như là người tốt, cô ấy đợi anh bao nhiêu năm qua, chưa từng dù chỉ một lần rung động vì ai, chỉ mình anh… Hãy trân trọng cô ấy! Với em vậy là đủ, chỉ cần anh thay em trả lại tất cả những hạnh phúc em vô tình đánh cắp của Tố Như… Hãy hạnh phúc anh nhé! Bảo Hà đã từng là của anh!"
Tố Như cũng nhận đượng một lá thư, cùng nội dung kèm với vô vàn lời xin lỗi. Bảo Hà ra đi với một vết thương lòng, biết khi nào mới nguôi ngoai. Với cô, tình yêu không có lỗi, Minh Vương cũng vậy, lỗi là do trái tim cô đã quá sai lầm…
Người ở lại, Tố Như và Minh Vương, liệu có thể hạnh phúc như Bảo Hà mong muốn…
1 tháng sau.
Trời thu trong và mát mẻ. Sau những ngày bứt rứt, rất cần sự xoa dịu, cho những trái tim cần được chữa lành…
Một tháng rồi, không ai biết Bảo Hà ở đâu, cũng không ai đi tìm cả, vì ai cũng hiểu rằng Bảo Hà cần được xoa dịu những vết thương trong lòng… Hãy cho cô ấy thời gian. Chỉ những người ở lại, Minh Vương và Tố Như, biết rằng sau khi Bảo Hà đi, trong một đêm mưa rất to:
- Bảo Hà đi rồi em à!
- Em biết…
Không gian im lặng, suy nghĩ. Đã im lặng quá lâu.
- Vậy tụi mình liệu có thể…
- Tất nhiên em đã biết anh sẽ hỏi điều này, tụi mình liệu có thể quay lại không? Chỉ là tình cảm trong tiềm thức của cả hai thôi, với tất cả lời yêu khi 11 tuổi chẳng giá trị đến thế, đánh đổi cả một con người. Bao nhiêu năm qua, em đã đợi câu nói này từ anh, nhưng bây giờ nếu có lời yêu thì chỉ là yêu lại từ đầu, từ lúc bắt đầu thôi, nhưng không phải bây giờ. Ai cũng cần yêu và được yêu, cả ba chúng ta, nhưng có là của nhau hay không thì đừng vẽ ra rồi lại làm tổn thương nhau. Đúng vậy, ai cũng cần được yêu, nhưng tình yêu mà đào bới trái tim người khác thì em không muốn vậy, thà em cứ chôn tất cả vào quá khứ, sẽ tốt hơn… Em trả lời có vẻ mơ màng, em sẽ trả lời anh một cách rõ ràng vào một ngày không xa, ngày Bảo Hà quay về. Bảo Hà cũng cần được yêu. Hãy để cho trái tim lựa chọn.
- Anh hiểu.
Minh Vương bước nhẹ, nắm lấy đôi bàn tay gầy gò của Tố Như, cả hai chỉ vậy nhìn về xa xăm, mỉm cười…
Hạnh phúc có khi thật ích kỷ, có khi lại thật vị tha, đừng vì một lúc sai làm làm tổn thương người khác mà ta hẹn yêu… Hãy yêu khi tất cả trọn vẹn. Hạnh phúc trọn vẹn, tình yêu trọn vẹn và những trái tim trọn vẹn không chút niềm đau… Tình yêu phải đủ cho cả 3 người để xóa dần vết thương, chỉ có tình yêu mới làm được điều đó…
Từ bỏ anh, người em yêu nhất, thật sự không dễ dàng, tỏ ra bình thường không chuyện gì trước mặt 2 người lại là điều khó hơn. Cứ cười nói nhưng tim em thì đang nhức buốt, anh hiểu chứ? Chọn cách ra đi lặng lẽ thế này là cách của em, em không thích ồn ào và em cần lí trí lúc này.
Tố Như là người tốt, cô ấy đợi anh bao nhiêu năm qua, chưa từng dù chỉ một lần rung động vì ai, chỉ mình anh… Hãy trân trọng cô ấy! Với em vậy là đủ, chỉ cần anh thay em trả lại tất cả những hạnh phúc em vô tình đánh cắp của Tố Như… Hãy hạnh phúc anh nhé! Bảo Hà đã từng là của anh!"
Tố Như cũng nhận đượng một lá thư, cùng nội dung kèm với vô vàn lời xin lỗi. Bảo Hà ra đi với một vết thương lòng, biết khi nào mới nguôi ngoai. Với cô, tình yêu không có lỗi, Minh Vương cũng vậy, lỗi là do trái tim cô đã quá sai lầm…
Người ở lại, Tố Như và Minh Vương, liệu có thể hạnh phúc như Bảo Hà mong muốn…
1 tháng sau.
Trời thu trong và mát mẻ. Sau những ngày bứt rứt, rất cần sự xoa dịu, cho những trái tim cần được chữa lành…
Một tháng rồi, không ai biết Bảo Hà ở đâu, cũng không ai đi tìm cả, vì ai cũng hiểu rằng Bảo Hà cần được xoa dịu những vết thương trong lòng… Hãy cho cô ấy thời gian. Chỉ những người ở lại, Minh Vương và Tố Như, biết rằng sau khi Bảo Hà đi, trong một đêm mưa rất to:
- Bảo Hà đi rồi em à!
- Em biết…
Không gian im lặng, suy nghĩ. Đã im lặng quá lâu.
- Vậy tụi mình liệu có thể…
- Tất nhiên em đã biết anh sẽ hỏi điều này, tụi mình liệu có thể quay lại không? Chỉ là tình cảm trong tiềm thức của cả hai thôi, với tất cả lời yêu khi 11 tuổi chẳng giá trị đến thế, đánh đổi cả một con người. Bao nhiêu năm qua, em đã đợi câu nói này từ anh, nhưng bây giờ nếu có lời yêu thì chỉ là yêu lại từ đầu, từ lúc bắt đầu thôi, nhưng không phải bây giờ. Ai cũng cần yêu và được yêu, cả ba chúng ta, nhưng có là của nhau hay không thì đừng vẽ ra rồi lại làm tổn thương nhau. Đúng vậy, ai cũng cần được yêu, nhưng tình yêu mà đào bới trái tim người khác thì em không muốn vậy, thà em cứ chôn tất cả vào quá khứ, sẽ tốt hơn… Em trả lời có vẻ mơ màng, em sẽ trả lời anh một cách rõ ràng vào một ngày không xa, ngày Bảo Hà quay về. Bảo Hà cũng cần được yêu. Hãy để cho trái tim lựa chọn.
- Anh hiểu.
Minh Vương bước nhẹ, nắm lấy đôi bàn tay gầy gò của Tố Như, cả hai chỉ vậy nhìn về xa xăm, mỉm cười…
Hạnh phúc có khi thật ích kỷ, có khi lại thật vị tha, đừng vì một lúc sai làm làm tổn thương người khác mà ta hẹn yêu… Hãy yêu khi tất cả trọn vẹn. Hạnh phúc trọn vẹn, tình yêu trọn vẹn và những trái tim trọn vẹn không chút niềm đau… Tình yêu phải đủ cho cả 3 người để xóa dần vết thương, chỉ có tình yêu mới làm được điều đó…
0 comments:
Post a Comment