Không biết thằng ôn nào ác ý khoe với bọn thằng Quân là tôi trúng đậm vụ liêng tối qua làm chúng nó bắt tôi khao,chúng nó vừa tuyên án cho tôi xong thì lớp trưởng báo tin được nghỉ môn Anh.Vậy là ngay lập tức tôi bị chuyển từ án treo sang án thi hành ngay tức khắc kể từ khi nhận quyết định này.Lòng rủa thầm thằng nào chơi xấu tôi nhưng cũng đành nhịn đau kéo chúng nó ra quán chè ngoài cổng trường, đến nơi thì quán đã ko còn một chỗ trống nào,bực mình tôi nghĩ:
Ăn chè đã hay viêm họng lại tốn tiền,sao nhiều người lại mê nó thế ko biết.Trong lòng đang mừng thầm vì nghĩ thoát được vụ này thì cái Linh ra quyết định bổ xung lưu đày tôi đi tiếp cho đến khi nào tìm được quán nào còn chỗ trống mới thôi,nghe thế tôi cũng chỉ đành cố vác cái thân già đi vài chục mét nữa vậy.Sau khi đi mòn nửa đôi tông hp “ mua ở hp nên e gọi là tông hp “ cuối cùng cũng tìm được một quán còn chỗ trống,mừng như mẹ đi chợ về tôi vs bọn thằng Quân lao vào,ăn đến cốc chè thứ 3 tôi mới để ý cái quán này bố trí hơi kì,bàn ở đây làm bằng đá trông giống hình bông hoa 3 cánh,nếu ngồi hết thì phải được 9,10 người.Ăn xong tôi biết điều lẳng lặng đứng đậy ra quầy làm thủ tục tính tiền.Mang theo tâm trạng ko vui tôi chia tay chúng nó trở về phòng,nếu ở lâu thêm chút nữa có trời mới biết rằng có thêm cái hình phạt bổ xung nào cho tôi không. Tôi vừa đi đến cồng trương thì:
……. Xoẹttttttttt………
Con gái con lứa gì mà đi xe khiếp thế,tôi thầm nghĩ khi nhìn con air blade đứng chắn trước mặt mình,trên xe là hai đứa con gái trông khá xinh.Không hiểu tại sao mà chúng nó chắn xe trước mặt mình nhỉ,tôi nhìn trước,nhìn sau,nhìn hết trái phải rồi lại nhìn bản thân mình,quanh đây không có ai ngoài 3 người.Mang theo vẻ mặt cảnh giác,pha chút sợ sệt tôi cẩn thận cài lại 2 cái cúc áo trên cũng của chiếc sơ min trắng,hành động đó của tôi làm hai đứa con gái cười phá lên.Cuối cùng con bé cầm lái cũng mở miệng:
Này bạn,khi nãy bạn trả tiền chè cho mình ?
Tôi ngẩn ngơ một lúc rồi chợt nghĩ ra,khi nãy bàn mình ngồi hình như có hai cô bé,do lúc đó vừa ăn vừa xót tiền lên cũng không để ý lắm,chắc khi tính tiền chị chủ quán tính luôn cả tiền cho hai cô bé rồi.Mới nghĩ vậy chứ tôi chưa kịp nói gì thì một tờ 50k mới cứng đã che trước mặt và cắt đứt mạch suy nghĩ của tôi,cô gái chìa tay đưa tờ tiền lại gần hơn,ko hiểu tại bỡ ngỡ hay ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lại đưa tay cầm lấy tờ tiền.Bỗng một âm thanh vang lên đưa tôi về hiện thực,đó là tiếng xe của cô gái phóng đi.Nắm chặt tờ tiền trong tay tôi thầm rủa mình,giá lúc đó đừng nhận có phải không,xấu hổ chí muốn đâm vào quán kem nào ăn cho no chết đi mất.Mà cũng may là ko ai nhìn thấy,nếu không tôi cũng chẳng biết phải giấu mặt vào đâu,vừa đi vừa nghĩ lại cảnh khi nãy,ghê thật,tiền chè cùng lắm là 30k mà đưa mình hẳn 50k,nghĩ đến đây mặt tôi lại nóng ran lên,xe đẹp,tiền ….. quần áo model chắc là con nhà giàu tôi thầm nghĩ.Mà sao lúc nãy máu trên não hết rồi hay sao mà mình lại cầm lấy tiền của cô bé ko biết,tôi thầm rủa xả mình nhưng sau này tôi lại cảm thầm cảm ơn cái hành động ngu xuẩn hôm nay,chính nó đã thay đổi cuộc đời tôi.Nhưng đó là chuyện về sau,còn bây giờ tôi vẫn đang ủ rũ tiến về phòng.Tối đến vừa ăn cơm xong thì bọn thằng Tiến đen sang gạ tôi chơi bài,chả hiểu hôm nay do tâm trạng tôi không vui hay tại sao mà từ đầu tới cuối tôi thua hoài,mất hơn 200k “ có lẽ với các bác thì nó chả đáng gì chứ đối với một thằng sv năm 2 như em thì đó là cả một vấn đề đó”.Chắc hôm nay vận may đã ko mỉm cười với mình,tôi thầm nghĩ khi 20 phút sau tôi phải rút đến tờ tiền cuối cùng trong ví.Ngồi mân mê tờ tiền trong tay chợt tôi phát hiện trên đó có một sđt : 0169977405X ai lại rảnh thế này nữa tôi thầm nghĩ,nhưng điều đó được tôi nhanh chóng lãng quên khi ván bài mới được chia.Cầm 3 lá bài trên tay tôi thầm cầu mong vận may sẽ đến với mình,và như ko muốn tôi thất vọng 3 con k liên tiếp hiện ra trên 3 lá bài,cố gắng chôn nén niềm vui sướng tôi lấy lại vẻ ủ rủ,và tất nhiên là ván đó tôi ăn to.Có lẽ chỉ những anh em chung chí hướng với tôi mới có thể hiểu được niềm vui lúc đó.Cuộc vui của chúng tôi kéo dài đến hơn 4 giờ sáng,mang theo vẻ mặt tươi roi rói tôi tiến về phòng và soi đt kiểm kê thành quả sau một đêm lao động: 2 ngàn,5,10,20,50,100 tổng cộng tôi được hơn 300k,trong giây phút sung sướng tôi chợt nhớ đến và biết ơn tờ 50k lúc trước,có lẽ sđt đó đã mang đến may mắn cho mình chăng.Nhanh chóng ghi lại sđt đó rồi tôi chìm vào giấc ngủ.11h sáng hôm sau tôi tỉnh dậy và chào buổi sáng bằng một tn vào sđt lạ :
Chào người bạn may mắn.
Ko thấy hồi âm, thực ra nt chẳng qua là việc làm trong lúc hưng phấn chứ tôi cũng chẳng quan tâm có nhận đc tin trả lời hay ko
Đến 5h chiều vừa về đến phòng thì nhận đc tn:
Ai vậy,sao lại gọi minh là người bạn may mắn.
Thì bạn mang may mắn đến cho mình mà-tôi nói.
Vậy bạn là ai,sao biết sđt của mình
Ak,mình thấy ghi trên 1 tờ tiền-tôi trả lời
Thế bạn tện j,ở đâu,sao sđt của bạn lại ghi trên tờ tiền vậy-tôi hỏi tiếp
Mình tên Thư,ghi sđt lên để tìm người có duyên đó.
Vậy chắc ng đó là mình rôi,hiiiiii
Chẳng hiểu nói chuyện vời Thư vui thế nào mà tối hôm đó tôi từ chối “ cuộc vui “ để ở nhà nt với Thư.Cuối cùng sau màn xã giao tôi cũng biết e là sv cùng trường,nhà cũng ở gần trường,còn một điều cuối cùng,ko biết là may hay rủi khi e cho tôi biết e chính là cô gái :…. .. quán chè……….cổng trường……..
Nhìn dòng tn hiện lên trên đt tôi súy thì đánh rời nó.Nhưng sự bối rối của tôi ko kéo dài được lâu khi tôi nhanh chóng bị cuốn hút vào những câu chuyện của e.
Đó là hoàn cảnh chúng tôi quen nhau.
3 tháng sau chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên,địa điểm vẫn là quán chè nọ,em xuất hiện trong mắt tôi cùng một bộ đồ model và con xe ga đắt tiền
6 tháng sau tôi ngỏ lời y e trong sự hồi hộp,và khi e đồng ý đó là khoảng khắc tuyệt vời nhất cuộc đời tôi
Có một lần tôi hỏi e:Nếu a ko nhận tờ tiền đó thì sao
Tôi thật giật mình khi nghe câu trả lời:
Thì a sẽ giống những người khác
Là sao-tôi hỏi.
Là ko bao giờ có đc sđt của e
Sau đó e kể với tôi ,có rất nhiều người hay trả tiền nước,hay khi e mua đồ gì đó,mỗi một lần e đều đưa cho họ tờ tiền có ghi sđt của e nhưng ko một ai chịu nhận,tờ tiền đó e đã làm từ nửa năm trước,e luôn giữ nó trong ví và đã có hàng chục người từ chối nó.Tôi thấy thật buồn cười cho những kẻ khờ dại kia,họ săn đón,tìm mọi cách làm quen em trong khi họ lại bỏ qua cơ hội ngay trước mặt.Nghĩ vậy nhưng tôi lại thấy giật mình,nếu hôm ấy trong giây phút ngẩn ngơ đó tôi không nhận lấy tờ tiền thì có lẽ tôi cũng ko hề khác những người kia,có lẽ điều khiến tôi nhận tờ tiền của e là do tôi ko chủ ý làm quen e như những người kia,sự cố hôm đó ở quán chè là thật 100%.Nếu tôi có chủ ý làm quen e như mấy người kia thì có chết tôi cũng ko nhận tờ tiền đó để bảo vệ hình tượng ga lăng hão của mình.Lòng thầm cảm ơn hành động ngu ngốc của mình chợt tôi giật mình quay sang nhìn em.Như hiểu tôi đang nghĩ gì e nhẹ nhàng thì thầm vào tai tôi:
A thấy đấy lúc nào e cũng chỉ có một tờ tiền đó thôi,từ khi a nhận nó,e ko còn có thêm tờ nào khác,và như để chứng minh cho tôi thấy e mở ví cho tôi xem.Cầm tay e tôi ko xem chiếc ví mà nhẹ nhàng đẩy nó lại cho e,tôi để ý khi đó trên môi e nở một nụ cười làm tôi ngẩn ngơ.
Có lẽ tôi còn quên chưa kể cho các bạn nghe về tính cách của e,nó thật kì lạ,e ko giống bất kì một cô gái e tôi từng gặp.Em không hề sợ những loài động vật xấu xí như sâu,rắn hay các loài côn trùng mà e chỉ sợ ma,có lần e còn cầm con sâu dọa tôi chạy quanh phòng,e còn thich phim hành động,bạo lực,tôi chưa một lần nhìn thấy e xem các loại phim tình cảm hay đại loại thế.Những lần rủ e đi xem phim e toàn chọn các thể loại như : hành động mĩ, phim kinh dị…………… đương nhiên đó là những thể loại tôi thích nhưng tôi lại ko muốn em xem những loại phim đó.Có lần e thấy tôi đánh bài “ ăn tiền “ e ko những ko ngăn cản mà còn tỏ ra hào hứng,e đòi tôi cho đánh thử bằng được.Tự nhiên nhìn e với bộ bài trên tay tôi cảm thấy tôi và em có khá nhiều điểm khác nhau,nhưng tôi cũng chẳng nghĩ nhiều vì tôi biết tôi y e và e cũng rất y tôi như thế là đủ,từ đó tôi bỏ đánh bài.Nhưng có một lần e với tôi cãi nhau vì việc tôi nghỉ học e cũng đòi nghỉ theo,tôi chợt cảm thấy e có thật sự là người dành cho tôi ko,cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ đó ra khỏi đầu tôi chìm vào giấc ngủ,lần đó chính e lại là người chủ động làm lành, sau đó tôi cũng ít trốn học hơn.Nhưng tôi thật sự ko thể chịu được nữa khi tôi hút thuốc e cũng đòi tập hút,nhìn e đang ho sặc sụa với điều thuốc trên tay,tôi thẳng vào mắt e và nói:
Nếu e còn vậy nữa thì mình chia tay đi:
Khác với mọi lần,e ko còn pha trò ,chọc tôi vui nữa mà e cũng dùng đôi mắt trong veo hỏi lại tôi:
Anh chắc chứ?
Ngạc nhiên vì e khác với mọi lần nhưng tôi vẫn lặng lẽ gật đầu và kề điều thuốc lên môi.
Trong lòng tôi vẫn thầm nghĩ:
Cùng lắm là 3 ngày e sẽ làm lành.
Sau đó e bỏ đi chỉ để lại một câu nói:
A có ba ngày để quyết định,e chờ a,lặng lẽ hôn nên môi tôi rồi e lặng lẽ bước đi.
Nhìn e bước đi tôi thấy lòng trống trải,nhưng tôi vẫn nghĩ:
Là đàn ông những việc tôi làm là quá bình thường,tất cả là do em quan trọng hóa vấn đề.Một ngày tôi qua vắng e,lòng hơi buồn nhưng tôi thầm nghĩ:
Chắc e đang chuẩn bị món quà gì cho tôi như mọi khi đây.Sang ngày thứ hai,thời gian với tôi như ngừng trôi,tôi nhớ e thật nhiều,từng lá cây ngọn cỏ như in hình bóng e và cuối cũng tôi cũng đưa mình vào giấc ngủ với một lý do:
Chắc e đợi đến ngày t3 mới đến gặp tôi.
Sáng ngày thứ 3,tay cầm chặt chiếc đt,tim tôi nhảy lên mỗi khi chuông đt kêu,để rồi lại phải thất vọng khi đó không phải là em.Những tn được soạn đi soạn lại hàng trăm lần,và cũng hàng trăm lần tôi bấm tên e,nhưng sự cố chấp của một thằng đàn ông ko cho tôi gửi tn,nhưng lòng tự trọng một cách ngu ngốc ko cho tôi gọi cho e,và thêm vào đó là một niềm tin mù quáng khi tôi tin rằng chỉ một lúc nữa thôi e sẽ gọi cho tôi.Cứ như thế ngày t4 trôi qua một cách nặng nề,vắng e tôi cảm thấy hụt hẫng,hối hận……… tôi nhận rằng cuộc sống này ko còn ý nghĩa gì khi vắng e,nồi thịt rang của thằng Châu trở nên đắng ngắt,món canh cá của cu Đức sao nghe mặn chát… tiếng ghi ta của bác bảo vệ như xoáy vào lòng tôi.Bước sang ngày t5,tôi cảm thấy mình ko thể thiếu vắng e thêm 1 giây nào nữa,tôi gọi cho e:
Thuê bao……quý khách…
1 lần……..10 lần …………
Tôi nt cho e:
1 lần 10 lần………Và đến khi chính tôi cũng ko đếm được số tn và số cuộc goị ko hồi âm thì tôi mới thực sự hoảng sợ.Tim tôi tan nát khi tôi tìm đến Hằng-bạn thân của e,Hằng cho tôi biết e đã ra nước ngoài du học.E đã rời bỏ tôi ko một lời tạm biệt,ko một lời hứa hẹn,tôi giận e nhưng lại càng hận mình hơn,Hằng đưa tôi một lá thư của e nhưng tôi ko đọc,cầm chặt lá thư trong tay tôi bước về phòng,và rồi tối hôm đó trong men riệu say tôi nghĩ về mọi chuyện,về khi tôi và e gặp nhau,về khi e chỉ vào mắc treo quần áo của tôi và hỏi:A thích chiếc áo nào nhất,để khi tôi chỉ vào một chiếc áo sơ mi trắng thì lúc tôi quay đi cũng là lúc chiếc áo đó mất tích.Và rồi có khi tôi vô tình phát hiện thấy chiếc áo đó ở dưới gối của e.Tôi nhớ lại lúc e đòi đánh bài,đòi nghỉ học ,đòi hút thuốc…….. đó chính là vì tôi,e làm như thế là để thay đổi tôi,và rồi e đã thành công,nhưng khi đó tôi thật ngu ngốc,tôi chỉ thấy ở em sự ngang bướng và khó ưa và phá bĩnh,để bây giờ tôi phải trả một cái giá đắt hơn nửa mạng sống của mình.Và tôi còn hiểu thêm em vì sao em chỉ thích xem phim kinh dị,đó là vì tôi,ngay cả sở thích em cũng thay đổi vì tôi,vậy mà nhìn xem,một thằng ngu như tôi đã làm được gì cho em nào.Tôi thầm khóc trong đêm,có lẽ đây là lần đầu tiên tôi nếm trải sự căy đắng ở đời.Càng uống tôi càng nghĩ và càng thấy mình ko ra gì,người ta uống riệu,càng uống càng say mà sao tôi càng uống càng tỉnh thêm.E biết tôi thích ăn gì,thích mặc áo màu gì……… thích…… nhưng tôi đâu biết e thick gì:
Sườn chua ngọt ư,tôm chiên ư,cá hấp ư, sơ mi trắng ư,ko, đó toàn là những thứ tôi thik đấy chứ.Đến bây giờ tôi chợt hiểu ra những gì tôi biết về e ko hơn một con số ko,em thay đổi sở thích vì tôi,em cố gắng thay đổi mọi thói xấu của tôi,vậy mà một thằng ngu như tôi toàn đem đau khổ đến cho e,tôi chợt thấy giận mình và thương e nhiều quá,nước mắt tôi rơi trong hối hận,một sự hối hận trong muộn màng.
Ko ,tôi không cho phép điều đó xảy ra,dù e có ở nước ngoài hay xa hơn đi nữa tôi sẽ vẫn sẽ đi tìm e và gạt bỏ sự cố chấp,ương bướng,sĩ diện của một thằng đang ông để cầu xin em.Bất giác nước mắt tôi rơi nhỏ vào lá thư trong tay,xé lá thứ ra trong cơn say một hàng chữ hiện lên trong mắt tôi:
Em đã ra nước ngoài,xin lỗi vì đã ko báo trước cho a,có lẽ mình cần thời gian để hiểu thêm về nhau,a hãy sống tốt và đừng nghĩ nhiều,một năm sau e sẽ trở về,và cuối cùng là sđt mới của e .Cầm điếu thuốc vừa châm trên tay tôi lặng lẽ bỏ xuống
Tôi biết e vẫn dành một cơ hội cho tôi,nở một nụ cười trên môi tôi chìm vào giấc ngủ,tự hứa với mình và cả với em từ mai tôi trở thành một con người mới,cảm ơn em
“ Phạm phương”.
hì, mình bắt đầu ghét truyện buồn rùi, :)
ReplyDeleteThis comment has been removed by the author.
ReplyDelete